Vì sao con không mở lòng mình ra để yêu thương em?

loading...
Ảnh: Internet
loading...

Câu chuyện cảm động của gia đình tôi sẽ theo tôi suốt cuộc đời, hiện tôi đã có chồng nhưng tôi vẫn không bao giờ quên cái giây phút mà tôi hiểu ra sự thật về đứa em trai nuôi của tôi.

Ba mẹ tôi đều làm công nhân của một công ty ở gần nhà, sáng thì ba mẹ đi làm đến tối mới về, còn tôi cũng vậy, tôi đi học cả ngày nên ăn cơm luôn ở trường.

Một buổi chiều đông ba mẹ như thường lễ vẫn về nhà vào giờ tan ca, tôi chạy ra cửa đón ba mẹ và tôi ngạc nhiên khi trên tay mẹ bồng một đứa con nít vẫn còn ẵm ngửa, tôi tròn xoe mắt nhìn, nó cũng tròn xoe mắt nhìn tôi.

Mẹ bảo:

– Mai ơi! Lấy cho mẹ cái khăn để mẹ ủ ấm cho em con, trời lạnh quá!

Tôi liên tục hỏi mẹ là đứa bé ở đâu ra, ba tôi liền tuyên ba:

– Từ nay nhà mình có thêm một thành viên mới, em trai đây là em của con, con phải yêu thương chăm sóc cho em nhé!

Ảnh: Internet . Con hãy yêu thương em nhé con
Tôi thét lên:

– Ba mẹ định nhận nó làm con nuôi à, ba mẹ có đùa con không?

Ba tôi đáp:

– Ba không đùa đâu từ nay đây sẽ là em trai của con ba đặt tên cho em là Nam

Không hiểu do có mụ hay sao mà thằng Nam em tôi nó tròn xoe mắt lắng nghe ba mẹ tôi nói chuyện và nó mỉm cười khi biết nó tên là Nam. Thật kỳ lạ, đúng là đến giờ tôi vẫn không quên cái ánh mắt tháo láo rạng ngời của nó!

Thời gian cứ thế trôi đi, thấm thoắt thằng Nam đã tập đi những bước đầu đời, thực lòng từ khi có thằng Nam trong nhà, tình cảm ba mẹ dành cho tôi ít dần. Tôi bắt đầu ghen tỵ, đố kỵ với em vì trong đầu lúc nào cũng nghĩ nó là con nuôi của ba mẹ tôi, không có máu mủ gì với tôi cả.

Một hôm tôi cầm tờ giấy kiểm tra về, tôi được 10 điểm, tôi khoe với ba mẹ, ba tôi liền khen, xoa đầu tôi, rồi ba mẹ lại ngồi chơi, hướng dẫn em tập đi, rất vui vẻ. Tôi ấm ức, tức giận, ganh tỵ nghĩ, tại sao ba mẹ lúc nào cũng chỉ có thằng Nam thôi. Từ khi nó về cái nhà này là mình chả bao giờ được ba mẹ chiều chuộng nữa, ba mẹ chỉ mua quà vặt cho nó thôi, nếu có mua cho tôi thì cũng rất ít…

Thời gian dần cũng thấm thoắt thằng Nam lên 5 tuổi và đi học mẫu giáo, hai năm đầu thì do tôi vẫn còn bé nên ba mẹ vẫn đưa em đi học.

Một hôm mẹ tôi nói:

– Mai à! Từ mai con sẽ đưa em đi học nhé!

Tôi thét lên:

– Sao lại là con?

Mẹ nói:

– Thế con học cạnh trường em, đưa em đi hộ ba mẹ thì cũng được chứ sao? Mẹ tôi có vẻ không hài lòng khi tôi tỏ thái độ, vì thực tâm tôi không ưa thằng Nam, tuy nó không làm gì tôi cả nhưng nó là lấy đi một nửa yêu thương của ba mẹ mà đánh ra tôi đã được hưởng.

Tôi đành chấp nhận đưa em đi học, tuy nhiên tôi hay quát nạt nó khi nó chậm trễ, nhưng được cái thằng Nam rất biết nghe lời tôi.

Một hôm, như thường lệ tôi vẫn đưa thằng Nam đi học nhưng hôm đó sắp tan học tôi nghĩ sẽ rủ mấy đứa bạn đi ăn chè, cho thằng Nam đợi một trận cho bõ tức. Lúc đó tôi quá trẻ con nên có suy nghĩ trút giận kiểu đó, đến giờ tôi vẫn vô cùng ân hận vì hành vi của mình suýt làm em mất mạng.

Trái với những câu chuyện cảm động thì đây là sự giầy vò lương tâm của tôi

Bọn tôi ăn no căng bụng rồi ra về, tôi mảy may chẳng nghĩ đến thằng em của tôi chút nào cả, về tới gần nhà, tôi vừa đi vừa hát rất vui vẻ, bỗng trời nổi cơn rông gió, sấm chớp, tôi nhanh chân đạp xe về nhà kẻo ướt và nhất là tôi rất sợ sấm sét. Về đến nhà tôi giật mình mới nhớ đến thằng Nam.

Trời ơi! Còn thằng Nam!

Tôi vội mặc áo mưa đi đón thằng Nam, đến nwoi thằng Nam vẫn ngồi gục mặt xuống ở gốc cây to ở cổng trường khóc, sợ hãi.

Rồi tôi chạy đến nói:

– Sao không biết chạy vào đâu mà chúi để ướt hết thế này! Toi vẫn chả có chút động lòng hay thương xót gì em cả!

Về đến nhà thằng Nam xuống xe bỗng nó ngã gục, chắc nó bị cảm lạnh, tôi vô cùng sợ hãi may mà lúc đó ba mẹ tôi về kịp. Sau khi ủ ấm cho thằng Nam, cho nó uống thuốc xong thì mẹ tôi hỏi:

– Mai! Sao con không đón em sao mà để em ngấm nước mưa ốm thế này?

Tôi ấp úng:

– Con…con…con!

Thằng Nam nhanh nhảu đáp lời mẹ:

– Dạ mẹ ơi! Không phải tai chị Mai đâu, tại con không đợi chị về nhà một mình nên bị dính mưa mẹ à!

Mẹ tôi không hỏi gì nữa chỉ mỉm cười xoa đầu thằng Nam thôi!

Nhưng tôi bàng hoàng trước câu nói để che đi cái tội của tôi với ba mẹ. Nó không muốn mẹ mắng tôi, nó đã biết nghĩ cho tôi, người chi vô tình của nó!

Rồi mẹ tôi gõ cửa phòng bảo:

– Mai! Con ngủ chưa? Mẹ muốn nói chuyện với con một lát có được không?

Tôi đáp:

– Dạ!

Mẹ tôi nói:

Mẹ biết hôm nay con không đến đón em, tại sao vậy con, sau bao nhiêu năm sống chúng với em mà con vẫn không mở lòng mình được à?

Tôi nói:

– Nhưng nó đâu phải em ruột của con!

Mẹ tôi từ tốn nói, ánh mắt mẹ rất buồn:

– Mai à! Một hôm ba mẹ đi làm về thì biết có một hai mẹ con một côchị công nhân cùng công ty mẹ bị tai nạn, căn nhà trọ cũ nát của mẹ con cô ấy đổ sập. Tình mẫu tử khiến cô ấy nằm che cho đứa con vẫn còn ẵm ngửa của mình, cô ấy đã ra đi mãi mãi để lại đứa con còn thơ dại, câu chuyện cảm động về gia đình khiến nhiều người chứng kiến đã rơi lệ con à. Ba mẹ thương đứa bé mồ côi mẹ sớm quá mới nhận về nuôi, sao con không thường em mà con lại oán tránh em hả con? Con có biết sinh ra đời mà không có tình thương hơi ấm của ba mẹ, cuộc đời sẽ khổ đến thế nào không con?

Tôi ôm chầm mẹ và òa khóc nức nở, tôi vừa khóc vừa nói:

– Mẹ ơi! Con xin lỗi, con sai rồi…con đã sai thật rồi!

Mẹ tôi vỗ về tôi và nói:

– Ba mẹ yêu thương cả hai đứa, em con bé hơn nên được chiều hơn con một chút thôi, chứ ba mẹ nào có ghét bỏ gì con đâu?

Tôi nghẹn đắng cổ họng, đây là một bài học cho tôi, bài học sẽ theo tôi suốt cuộc đời này!

Hãy để lại cảm nhận của bạn nhé!

Sưu tầm

Bình luận
loading...
loading...
>>Xem thêm:  3 câu chuyện cực ý nghĩa về gia đình