Tỉnh ngộ khi bị người tình bỏ rơi , tôi về nhà thấy hình ảnh này của vợ

loading...
loading...

(Ngaythuong.com) – Tôi cứ đi trong vô định thì về đến nhà lúc nào không hay. Lúc đó đã quá nửa đêm vậy mà cửa nhà tôi vẫn không khóa. Vào nhà tôi thấy vợ đang ngủ gật trên ghế salon, mâm cơm vẫn đang úp ngay trên bàn ăn.

Tôi thừa nhận mình vừa làm một việc mà không ai kính nể. Nhưng cũng thật may khi nhờ đó tôi có một bài học lớn. Tôi viết những điều này để cảnh tỉnh những ai đang giống tôi trước kia, mong các bạn hãy thức tỉnh lại.

Tôi kết hôn cách đây 10 năm. Ngày xưa khi mới yêu nhau, tôi rất ngưỡng mộ vợ mình. Bởi vì em vừa xinh đẹp lại giỏi giang. Nhưng sống chung với nhau càng lâu, tôi càng thấy vợ nhàm chán. Nhiều khi thấy đồng nghiệp người này người kia khoe khoang đang cặp bồ với cô nọ, bà kia mà tôi tò mò. Là đàn ông, nhiều khi tôi cũng có ý định thử ngoại tình một lần cho biết để được nếm trải cái cảm giác là lạ dù chỉ 1 lần.

Hơn nữa, tôi cũng là người đàn ông nhìn hình thức rất ổn, lại có chút địa vị trong công ty đo lường của gia đình đang làm. Người ta nói không sai, đàn ông khi chưa có gì thì không ai nhòm ngó quan tâm ngoài vợ mình. Thế nhưng chỉ cần bạn đã có một chỗ đứng trong công việc hay có tiền thì quả thật xung quanh không thiếu các cô gái muốn ở bên bạn.

Chính tôi đã từng lầm tưởng do mình giỏi và tài cán nên người ta mới ngưỡng mộ. Khi có những cô gái xinh đẹp vây quanh, tôi quên đi hình ảnh vợ mình đang ở nhà tất bật đi làm và chăm con cái. Tôi trách cô ấy không biết chăm chút bản thân, tôi cũng hay cằn nhằn vợ mỗi khi cô ấy làm gì trái ý tôi.

>>Xem thêm:  4 bức tâm thư con gái gửi bố mẹ đọc mà nhói lòng

Phụ nữ rất tỉnh táo và có linh cảm rất đặc biệt. Khi tôi ngoại tình được vài tháng thì vợ tôi đã biết mọi chuyện. Em đã muốn chúng tôi giải quyết trong êm đẹp và bảo sẽ bỏ qua cho tôi vì 2 đứa con. Nhưng tôi bỏ ngoài tai tất cả, tôi nghĩ người tình yêu mình vì tình yêu. Vì thế, lúc ấy tôi cũng thẳng thắn nói sẽ ly hôn không cần kéo dài thời gian làm gì.

Ảnh minh họa. Vợ tôi sốc, em tiều tụy đi hẳn và càng nhìn thấy vợ như thế tôi lại càng không muốn về nhà.

Vợ tôi sốc, em tiều tụy đi hẳn và càng nhìn thấy vợ như thế tôi lại càng không muốn về nhà. Tôi đã bỏ nhà đi sau khi mẹ tôi biết chuyện. Bà chửi tôi và còn nói sẽ không chấp nhận ai ngoài người mà bà đường đường chính chính cưới về cho tôi. Nghĩ là vợ mách với mẹ, xu nịnh mẹ nên hôm ấy tôi về nhà và rất tức giận. Tôi đã giận đùng đùng rồi thu dọn hành lý bỏ đi.

Mẹ tôi vốn là một cổ đông lớn, thấy tôi bỏ nhà và không coi bỏ vợ con ra gì nên bà đã quyết định cho tôi nghỉ việc ở cơ quan. Tôi ở nhà trọ vạ vật, tìm kiếm việc làm. Nhưng công việc của tôi khá đặc thù nên không thể đi làm ngay được. Vì thế, tôi tạm thời thất nghiệp.

Lúc bần hàn mới thấy, tôi gọi điện cho ai cũng cáo thuê bao, bạn bè ai cũng nói không thể cho tôi  tá túc. Nhưng tôi chỉ lang thang ở nhà trọ mà lòng tự trọng của một thằng đàn ông khiến tôi không thể về nhà.

Tôi tìm đến nhà người tình, thấy chiếc xe ô tô sang trọng đỗ trước cửa tôi đã sinh nghi. Tôi phải bấm chuông một lúc cô ta mới ra mở cửa. Nhìn thấy người tình đang khoác trên người chiếc áo ngủ hờ hững, tôi ôm choàng lấy cô ấy thì bị một người đàn ông từ trong nhà xông ra đánh tôi: “Mày là thằng nào, sao dám ôm ấp người yêu của tao?”.

>>Xem thêm:  Đi khám vô sinh, hai vợ chồng phát hiện mình là anh em song sinh.

Lúc này tôi mới vỡ lẽ. Thật ra cô ta vốn chẳng yêu gì tôi, người đàn ông già đáng tuổi bố cô ta mà cô ta vẫn ngang nhiên cặp kè. Nghĩ đến cảnh đó mà tôi chỉ có thể cười nhạt.

Bình thường tôi vẫn đến ngày thứ 7, chủ nhật nên có lẽ các ngày khác cô ta lại trong vai người yêu của ai đó cũng nên. Cay đắng lắm chứ, tôi đã bỏ cả vợ con ở nhà để đi theo tiếng gọi tình yêu vậy mà…

Tôi lủi thủi quay đi. Ra đến cổng thì tôi nhận được một tin nhắn dài từ người tình: “Từ nay anh đừng đến nữa. Em đã có thai với anh ấy, sẽ được kết hôn với anh ấy. Anh hãy về với vợ của mình đi”.

 

Ảnh minh họa.Tôi chạy đến ôm vợ, không hiểu sao lúc ấy nước mắt của tôi cứ rơi trên vai em

Tối đó tôi lang thang trên khắp tuyến phố. Tự nhiên tôi cảm thấy lạc lõng vô cùng, tôi thèm cơm vợ nấu, thèm cảnh ngồi ăn với cả nhà ai cũng vui vẻ. Khi ấy tôi mới thấy mình ngu dốt và không biết trân trọng những gì mình có.

Tôi cứ đi trong vô định thì về đến nhà lúc nào không hay. Lúc đó đã quá nửa đêm vậy mà cửa nhà tôi vẫn không khóa. Vào nhà tôi thấy vợ đang ngủ gật trên ghế salon, mâm cơm vẫn đang úp ngay trên bàn ăn. Tôi chạy đến ôm vợ, không hiểu sao lúc ấy nước mắt của tôi cứ rơi trên vai em.

>>Xem thêm:  Vì sao con không mở lòng mình ra để yêu thương em?

Vợ tôi giật mình choàng dậy. Em không la mắng hay hắt hủi đuổi tôi ra khỏi nhà. Em hỏi tôi có đói không và lấy cơm cho tôi ăn. Ăn xong, em đẩy tôi đi tắm, còn em thì lặng lẽ lên phòng lấy quần áo cho tôi.

Đêm đó, tôi được ngủ lại trong căn phòng của vợ chồng mình. Tôi đã cầu xin em tha thứ. Em gật đầu đồng ý. Em còn bảo tôi rằng, em tin chắc tôi sẽ trở về nhà với mẹ con em rất sớm thôi. Vì thế từ hôm tôi ra khỏi nhà, tối nào em cũng đợi tôi về như thế.

Tôi biết mình đáng trách, nghìn lần đáng trách. Tôi không mong các bạn hiểu hay thông cảm với tôi bởi vì tôi không đáng được như thế. Nhưng tôi mong các bạn đừng làm những người vợ phải khổ, họ đã hy sinh vì chúng ta quá nhiều.

Cũng may tôi đã tỉnh ngộ, nếu không có lẽ tôi sẽ tan cửa nát nhà chỉ vì vài phút mù quáng, bốc đồng. Đây có lẽ là bài học trong cuộc đời của tôi và tôi mong đừng ai đi lên vết xe đổ này của tôi nữa.

Thành Đạt (Hà Nội)

Bình luận
loading...
loading...